7 chú cún rời tay mẹ ở Trịnh Châu, và khoảnh khắc cuối cùng đã làm cả campus lặng…

Đến cuối cùng, điều khiến người ta nhớ nhất không phải là cảnh những chú cún được bế đi.

Mà là cách người mẹ đứng đó, như thể đã nhìn thấy trước mọi thứ sẽ xảy ra, nhưng vẫn cố đi thêm một bước nữa cho con của mình.

Video ấy không có gì ồn ào. Không có nhạc nền bi lụy. Không có ai gào khóc. Chỉ có một buổi chia tay nhỏ, một con đường trong khuôn viên Đại học Trịnh Châu, vài sinh viên đứng gần đó, và một người mẹ lặng lẽ đi theo đứa con của mình đến tận khoảnh khắc cuối cùng.

Câu chuyện bắt đầu từ rất trước đó, khi không ai để ý đến con chó hoang đã sống ở đây từ bao lâu. Cô xuất hiện như một phần của những góc khuất trong trường: lặng im, gầy gò, quen với việc tự tìm chỗ trú, tự kiếm ăn, tự kéo mình qua những ngày lạnh và những cơn đói. Sinh viên vẫn đi qua. Gió vẫn thổi qua những hàng cây. Những tiếng nói cười vẫn lẫn vào tiếng xe chạy và tiếng giày bước vội trên nền gạch. Còn cô, như nhiều con vật bị bỏ quên khác, chỉ cố giữ lấy sự sống bằng tất cả những gì mình có.

Rồi giữa tháng 9, mọi thứ đổi hẳn.

Cô sinh ra bảy chú cún con.

Bảy sinh linh nhỏ đến mức nhìn từ xa chỉ như một đám lông ấm nằm chen bên nhau. Chúng yếu, mắt còn nhắm, chân còn mềm, hơi thở còn mỏng như sương sớm. Nhưng đối với người mẹ ấy, từ giây phút đầu tiên, chúng đã trở thành tất cả. Không còn chuyện kiếm ăn cho riêng mình. Không còn chuyện trú ẩn cho riêng mình. Không còn chuyện sống sót cho riêng mình. Mọi thứ trong cô bây giờ đều xoay quanh bảy thân thể bé xíu đang cựa quậy cạnh bụng mình.

Một con chó hoang có thể bị lờ đi bởi cả thế giới. Nhưng một người mẹ thì không.

Dù là mẹ người hay mẹ thú, thứ bản năng kéo họ đứng dậy mỗi ngày vẫn giống nhau đến đau lòng: nhìn con an toàn, là có thể chịu thêm một chút. Nhìn con no bụng, là có thể chịu thêm một đêm không ngủ. Nhìn con nằm sát vào nhau, là có thể gập thân xuống mà ngủ trong tư thế bất tiện nhất, chỉ để đàn con được ấm.

Sinh viên trong trường bắt đầu nhận ra cô và lũ nhỏ. Không phải vì họ thấy ồn ào. Mà chính vì sự lặng lẽ ấy quá đặc biệt. Có những người đã để lại thức ăn gần chỗ cô nằm. Có những người tranh thủ ghé qua xem đàn cún khỏe không. Có người chỉ đứng xa nhìn một lúc rồi rời đi, để không làm cô hoảng. Mọi thứ diễn ra rất khẽ, như thể ai cũng hiểu rằng một gia đình quá nhỏ bé như thế chỉ cần được đối xử thật nhẹ tay.

Có những ngày bầu trời xám và ẩm, mặt đất còn giữ hơi nước sau cơn mưa đêm. Bát thức ăn được đặt xuống, mùi cơm và thức ăn trộn lẫn với mùi cỏ ướt và mùi đất lạnh. Bầy cún co sát vào nhau thành một cụm ấm. Còn người mẹ nằm chụm lại bên cạnh, đầu ngẩng lên mỗi khi có tiếng động. Ánh mắt cô không dài dòng. Không cầu xin. Không mời gọi. Chỉ là một kiểu canh chừng bền bỉ của một người mẹ biết rõ mình không có quyền lơ là dù chỉ một phút.

Rồi từng ngày trôi qua, đàn cún lớn lên.

Mắt chúng mở ra.

Chân chúng vững hơn.

Tiếng kêu non nớt biến thành những cú chạy chập chững, rồi chạy nhanh hơn một chút. Chúng bắt đầu tò mò về mọi thứ quanh mình: bóng người, mùi cỏ, chiếc lá rơi, tiếng xe đi ngang, cái tay đưa thức ăn ra. Chúng trở thành những đứa nhỏ khỏe hơn, sáng hơn, sống động hơn. Và cũng đến lúc đó, những người yêu động vật ở quanh trường bắt đầu tìm nhà cho từng bé.

Read More
Previous Post Next Post